Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2015

Muộn màng







Vậy mà... Thấm thoát đã mười mấy năm rồi ...!
Vào một ngày cuối thu nghiệt ngã...tôi dừng chân trong một quán cà phê nhỏ thó bên đường , tiếp tôi là một cô bán cafe mắt xanh , môi đỏ dáng người nhỏ nhắn xinh xắn , có nước da trắng hồng . Ma đưa lối quỷ đưa đường thế nào , tôi đã ngây ngất trước vẻ đẹp đầy ma lực của nàng . Từ đó về đến nhà hình ảnh của nàng luôn ám ảnh trong tâm trí của tôi . Rồi những cuộc điện thoại , những tin nhắnqua lại .... khiến tôi nhớ nàng đến nao lòng .
Nằm bên cạnh vợ , tôi cứ thở dài thườn thượt, thấy vậy bà xã bảo ...
- Anh mệt lắm à? chắc là lo làm việc nhiều quá, thôi ngủ đi ,
Tôi chợt giật mình vì quên khuấy là đang nằm cạnh bên vợ mình. Cô nàng vẫn say sưa ngủ mà không hề biết chuyện gì đã đến với tôi .
Thế rồi một ngày nàng caffe đã gọi thỏ thẻ, trong lúc tôi đang cùng vợ dọn dẹp nhà cửa, chúng tôi đã trò chuyện với nhau , quên hết cả thế giới xung quang mình .
Đêm đó lên giường , tôi choàng tay qua ôm vợ , trong lòng có chút cảm giác tội lỗi ...nhưng cô nàng lặng thinh không có một phản ứng gì , tôi hỏi
- Em sao vậy ?
Vợ tôi lạnh lùng
- Sao thì tự biết
Bỗng dưng tôi thấy có điều gì đó không ổn , lẽ nào cô nàng đã biết ...
- có gì thì em cứ nói ra đi
Vợ tôi nhấm nhẳng
- điều đó tui hỏi anh mới đúng
Lúc này trái tim của tôi đã bắt đầu đập loạn xạ , thầm nghĩ chắc cô nàng đã biết điều gì ... cả đêm đó , chúng tôi không ai nói với ai câu nào và cả hai cùng thức .
Sau những buổi tan sở tôi thường hay ra quán lân la trò chuyện với cơ nàng cafe mà quên khuấy cả giờ về . Từ xưa tôi có thói quen , đi làm là về nhà , nhìn thấy vợ con là thấy khỏe hẳn ra , còn bây giờ .... thật sự tôi kg còn hiểu nổi bản thân mình ...
Đêm nay về nhà cũng đã khuya , cô nàng của tôi vẫn chưa ngủ , cơm canh vẫn nóng hổi trên bàn
- Em ăn cơm chưa
- Chưa .... em chờ anh về
Tự nhiên tôi trở nên cáu bẩn đã gầm lên như sấm.
- Từ nay về sau ... tôi yêu cầu cô đừng lo lắng gì cho tôi cả , tôi đi đâu hay về lúc nào , kệ tôi ...
- Ơ.. sao anh lại thế, từ xưa giờ có bao giờ anh xử sự thế đâu,
Tôi chợt khựng lại không nói gì , lặng lẽ đi ngủ , không cần biết cô nàng có ăn cơm hay không .
Rồi những ngày tiếp theo lặng lẽ trôi qua , tôi vẫn vậy , cái quán ca phê nhỏ đã là nơi tôi không thể không đến mỗi ngày , trong ánh đèn mờ ảo , lời nói ngọt ngào quyến rũ đến mê hồn khiến tôi không cưỡng lại được với lý trí của mình
Lại một đêm nữa .... tôi lôi thôi nhếch nháng trở về nhà , cô nàng đã ngủ , tôi không còn thấy cơm canh bày sẵn như mọi khi, quần áo tôi cũng không được ùi ngay ngắn như ngày nào. Tự nhiên tôi thấy như thiếu như một cái gì đó , thường ngày tôi vẫn được hưởng , tôi nằm bên cạnh cố ấy , biết là cô ấy đã giận câu nói hôm nào , tôi hỏi :
- Em ngủ chưa ?
- Chưa.... anh muốn nói gì à ?
- Nếu anh không muốn nói , thì để tôi nói
Tự nhiên tôi giật thót mình , không lẽ cô nàng đã biết hết mọi chuyện rồi sao ?
- Em muốn nói gì .... nói đi
- Anh với nàng cà phê lúc này tiến triển tới đâu rồi ...tui đã biết tất cả
Tôi ôm lấy cô nàng khóc và nói hết tất cả, nói sạch sành sanh , nào là chỉ chơi qua đường , nào là cô ta đã có chồng có con ....vv...
Cô nàng nhỏ nhẹ nói với tôi bằng giọng nói run rẩy :
- Em biết ... đàn ông ai cũng có tính ham vui , nhưng nếu sa đà quá thì tan nát gia đình , em sẵn sàng tha thứ và mong anh chấm dứt . Tôi hứa với nàng , tôi sẽ chấm dứt .
Chỉ ngoan ngoãn đâu được vài hôm , chứng nào tật đó , tôi vẫn vậy , vẫn thường xuyên ra cái quán cà phê chết tiệt đó, có nhiều đêm không về, đôi khi về nhà dù có cơm tôi cũng không ăn , vì ăn phở no rồi . Về nhà tôi kiếm đủ thứ chuyện chửi thề không tiếc lời , quậy phá nhà cửa tan nát...
Một tháng , hai tháng trôi qua.... cô nàng không nói với tôi dù chỉ một lời , coi như không có tôi trên đời , mọi chuyện muốn nói cô nàng cũng đã nói hết rồi .
Một buổi sáng thức dậy trước khi đi làm , tôi bàng hoàng thấy trên bàn tờ đơn ly hôn đã có chữ ký đàng hoàng, một cảm giác sửng sốt đến không ngờ, xưa nay vợ tôi vốn rất hiền lành chịu thương chịu khó chiều chuộng chồng con , vậy mà dám...tôi giật giọng:
- Cô muốn gì thì nói đi
- Tui muốn anh chọn một trong hai người
Tôi gằng giọng
- Tôi không bỏ ai cả
- Vậy thì tôi bỏ anh
Thế rồi một năm trôi qua , cô ấy về bên ngoại ở, tôi cũng bỏ nhà ra quán cà phê, chuyện gì đến cũng sẽ đến . Chúng tôi ra tòa ly hôn , vợ tôi đã bỏ lại tất cả tài sản, nhà cửa, mang hai con ra nhà trọ ở . Còn tôi , tôi thỏa mãn vì điều đó , tôi có vợ mới .... có tài sản ... không mất gì cả ...đến cả cái chén ăn cơm vợ tôi cũng không lấy...
Đã hơn mười năm qua đi , giờ đây một mình lạnh lẽo trong căn hộ thuê mướn , tôi thấy mình không còn gì cả ...cô bán cà phê ngày nào tôi đã đánh đổi cả gia đình cũng cao chạy xa bay, tiền tài sức lực đã cạn mới thấu hiểu được lòng người...
Tôi nghĩ đến vợ ... về con của mình, tôi thấy mình cư xử thật tồi tệ ...Nhưng bát nước đã hắt đi , những tổn thương tôi đã gây cho vợ con mình ... làm sao lấy lại ...

Điệp Thu

Cuộc sống là vậy các bạn ạ...! những thứ quý giá mình đã được Trời Phật ban cho mà không biết trân trọng, khi mất đi rồi , tiếc nuối cũng chỉ vô ích mà thôi . Người nào biết trân trọng tình nghĩa thì người đó có HP ! tiền bạc của cải cũng chỉ là phù du , khi mình có bàn tay và cái đầu ... thì mình sẽ có tất cả .

Thu Điệp Vàng

EMOTICONS URL

Danh sách Blog của Tôi

Google+ Followers