Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

Thu sầu



Chiều tàn bên tách cà phê
Nhâm nhi vị đắng tái tê tâm hồn
Hương say tan giữa hư không
Nào ai thấu hiểu, nỗi lòng...của ai ...

Hạ qua, thu lá vàng phai
Bâng bâng đếm bước u hoài tiếng mưa
Tý ta ... tí tách đong đưa
Rì rào dạ khúc lưa thưa não nùng

Cung thanh ai oán ngại ngùng
Cung trầm lắng đọng buốt từng giọt châu
Mặn môi em bước cúi đầu
Nghe trong sâu thẳm giọt sầu nặng mang

Ngờ đâu duyên kiếp bẽ bàng
Dối gian chi để lệ mang trọn đời
Muốn quên nhưng đã trót rồi...
Muốn thôi không nhớ, buồn ơi...! lại về

Thu Điệp

Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017

Có nỗi buồn



Có nỗi buồn ... cứ len lén trong tim
Biết tìm ai cho ta tìm san sẻ
Những đêm trăng thầm thì mây hỏi khẽ
Giọt lệ nào đọng nhẹ mãi bờ mi ...

Có nồi buồn, ta cũng muốn quên đi
Tìm niềm vui , tiếc chi gì... đã mất
Nhưng trái tim vốn mang nhiều khuyết tật
Nụ cười nào đánh mất tuổi ngu ngơ

Đã lâu rồi ta chỉ biết vu vơ
Đếm sao rơi tặng vần thơ gửi gió
Chiều hoàng hôn tím vàng pha thắm đỏ
Dòng sông xưa dáng nhỏ đứng chờ ai

Cuộc đời này, tựa như giọt sương mai
Long lanh sắc rồi u hoài tan vỡ
Nụ tầm xuân sớm mai vừa hé nở
Đã vội tàn rụng cánh ở ven sông

Có nỗi buồn xin gửi giữa hư không
Cho lòng nhẹ, chẳng mong gì hơn nữa
Xin chào mi từ nay ta đóng cửa
Hồn nhiên lòng, vẫn một nửa bình yên

Thu Điệp

                      

Thu Điệp Vàng

EMOTICONS URL

Danh sách Blog của Tôi

Google+ Followers