Có nỗi buồn ... cứ len lén trong tim
Biết tìm ai cho ta tìm san sẻ
Những đêm trăng thầm thì mây hỏi khẽ
Giọt lệ nào đọng nhẹ mãi bờ mi ...
Có nồi buồn, ta cũng muốn quên đi
Tìm niềm vui , tiếc chi gì... đã mất
Nhưng trái tim vốn mang nhiều khuyết tật
Nụ cười nào đánh mất tuổi ngu ngơ
Đã lâu rồi ta chỉ biết vu vơ
Đếm sao rơi tặng vần thơ gửi gió
Chiều hoàng hôn tím vàng pha thắm đỏ
Dòng sông xưa dáng nhỏ đứng chờ ai
Cuộc đời này, tựa như giọt sương mai
Long lanh sắc rồi u hoài tan vỡ
Nụ tầm xuân sớm mai vừa hé nở
Đã vội tàn rụng cánh ở ven sông
Có nỗi buồn xin gửi giữa hư không
Cho lòng nhẹ, chẳng mong gì hơn nữa
Xin chào mi từ nay ta đóng cửa
Hồn nhiên lòng, vẫn một nửa bình yên
Thu Điệp
